Kinh tế - Văn hóa - xã hội

Trẻ em cần được bảo vệ khỏi bạo lực và xâm hại
Ngày đăng 03/07/2025 15:36

“Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, biết ngủ, học hành là ngoan” – câu ca dao xưa nhắc nhở chúng ta về thiên chức thiêng liêng trong việc chăm sóc, nuôi dưỡng và bảo vệ trẻ thơ. Thế nhưng, trong thực tế hôm nay, khi những vụ bạo lực học đường, bạo hành và xâm hại tình dục trẻ em vẫn liên tiếp xảy ra, nỗi xót xa không chỉ thuộc về các bậc cha mẹ mà là tiếng chuông cảnh tỉnh của cả xã hội.

Bạo lực trẻ em không dừng lại ở đánh đập. Đó còn là những lời miệt thị, chửi mắng, sự cô lập, xua đuổi, tạo áp lực tâm lý hoặc cưỡng ép trẻ lao động, sống trong điều kiện thiếu thốn. Đó là khi trẻ bị tước đi quyền được sống trong tình yêu thương và sự tôn trọng. Đặc biệt nghiêm trọng là tình trạng xâm hại tình dục – hành vi tàn nhẫn không chỉ tấn công thể chất mà còn để lại những vết thương sâu sắc về tâm lý, khiến trẻ sống trong mặc cảm, sợ hãi, khép mình, thậm chí trở nên thù địch với xã hội.

Có những nỗi đau không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Trẻ em bị xâm hại có thể trở nên trầm cảm, lo âu, rối loạn hành vi, ngại giao tiếp, học tập sa sút. Một số em trở nên hung hăng, có xu hướng bạo lực với người khác – như một cách vô thức để phản ứng với những gì đã xảy ra với mình.

Phòng ngừa là biện pháp quan trọng nhất để bảo vệ trẻ. Cha mẹ cần bắt đầu trò chuyện với con về giới tính từ khi con còn rất nhỏ – thậm chí từ 2 tuổi. Hãy dạy trẻ rằng cơ thể của con là của chính con, không ai có quyền chạm vào những vùng riêng tư mà không có sự cho phép. Trẻ cần được trang bị kỹ năng nói “Không!”, biết phân biệt giữa bí mật “tốt” (như chuẩn bị quà tặng bất ngờ) và bí mật “xấu” (những điều khiến trẻ sợ hãi, lo lắng và cần phải chia sẻ ngay với người đáng tin cậy).

Cha mẹ cần giúp trẻ hiểu rằng, nếu bị sàm sỡ, đụng chạm không an toàn, các con phải nói ra, phải được khám sức khỏe kịp thời, và không được để nỗi sợ, mặc cảm, xấu hổ khiến các em im lặng.

Không có xã hội văn minh nào lại thờ ơ trước sự an toàn của trẻ em. Việc ngăn chặn bạo lực, xâm hại trẻ em không thể chỉ là việc của cơ quan công an hay ngành giáo dục. Đó là trách nhiệm chung – của từng người lớn trong gia đình, trường học, khu dân cư; của cả hệ thống chính trị và cộng đồng xã hội.

Trẻ em không thể tự bảo vệ mình. Các em có quyền được sống an toàn, được lắng nghe, được tôn trọng và được bảo vệ khỏi mọi hình thức tổn thương. Đó không chỉ là nguyên tắc pháp lý, mà là thước đo của một xã hội nhân văn, tiến bộ.

Một quốc gia muốn phát triển bền vững phải bắt đầu từ việc chăm lo thế hệ trẻ. Mỗi đứa trẻ được bảo vệ, được sống trong môi trường an toàn, lành mạnh hôm nay chính là một người công dân có khả năng đóng góp tích cực cho xã hội ngày mai.

Hãy hành động để không còn những “búp non” bị úa tàn vì sự thờ ơ. Hãy bảo vệ các em – không chỉ bằng lòng yêu thương, mà bằng hành động cụ thể, mạnh mẽ và trách nhiệm.

Trần Thị Thu Huyền

  LIÊN KẾT WEBSITE